Hà Dũng: Tôi đã chi quá nhiều tiền cho các cuộc tình
Đăng ngày
Thứ tư 23/01/2013 06:56
Vẫn giữ sự tự tin, hãnh tiến, và vẫn hẹn tôi nhâm nhi cà phê ở
khách sạn 5 sao danh giá bậc nhất Sài Gòn, như thể sự thất bại của hãng
hàng không Indochina Airline không thể chạm vào, dù chỉ một nếp nhăn,
của “con nợ” Hà Dũng.
Người đàn ông đó đã tu đắc
đạo để nỗi đau không chạm được vào mình? Hay quá dày dặn và khôn ngoan
giấu nỗi đau vào trong, để không làm thương tổn hình ảnh phong lưu đã
mất cả đời gây dựng? Hay đơn giản, Hà Dũng đang muốn sống cuộc đời mới,
nơi đó không có quá nhiều tiền và quá nhiều đàn bà?
Tôi đâu phải Chí Phèo để không cảm nhận được buồn – vui
- Thời gian đã quá dài kể từ khi anh
“biến mất” khỏi truyền thông. Anh nhận ra những ồn ào chỉ là phù phiếm?
Hay anh không còn tự tin vào bản thân? Hay dư luận không còn coi anh là
nhân vật quan trọng?
- Một người có thể khuyên người thân của
mình, rằng hãy lấy chính mình ra làm mốc phấn đấu, sao cho hôm nay thấy
mình tốt hơn hôm qua, thì người đó sẽ không quan tâm đến sự đánh giá
của người khác. Người thân yêu của tôi có bổn phận hiểu tôi, còn không
hiểu nghĩa là họ không xứng đáng. Đó là câu trả lời cho giả thiết thứ
nhất và thứ ba của chị.
Trả lời cho giả thiết thứ hai, tôi có
thể khẳng định: Trước đây tôi xuất hiện không phải vì bản thân, mà vì
người khác. Mà sự xuất hiện của tôi chủ yếu trong giới showbiz, chứ
trong làm ăn, người ta đâu có lên truyền thông, dẫu chúng tôi vẫn gặp
gỡ, trao đổi thường xuyên. Vậy không phải tôi thiếu tự tin. Vấn đề là
cần hay không cần. Nên có thể hiểu, sự xuất hiện trở lại này không phải
cho tôi, mà cho… chị! Vì chị đã trở lại truyền thông với tạp chí này!
Còn người khác tôi sẽ từ chối thẳng, vì tôi chẳng có gì để nói.
- Rất hân hạnh và cảm ơn anh! Nhưng
tôi vẫn phải… tiếp tục công việc của mình! Nói thật, tôi bất ngờ khi gặp
lại anh. Tôi hình dung giờ này anh khác lắm, phờ phạc lắm. Nhưng hình
như thất bại lớn không chạm được vào anh, ít nhất về mặt ngoại hình?
- Những thứ làm người ta vui chỉ thoáng
qua. Thậm chí niềm vui ít hơn niềm vui từng xảy ra cũng có thể gọi là
nỗi buồn. Khi nhận thức được điều này, thì khó có gì làm tôi buồn, chứ
đừng nói đến sa sút, phờ phạc.
- Anh đã “tu” được đến đỉnh nào để không cảm nhận thấy buồn – vui?
- Tôi đâu phải Chí Phèo, không có nhận
thức để không cảm nhận được buồn – vui? Đi ngoài đường, thấy nghĩa cử
nhỏ xíu, hay câu nói thoáng qua trên ti vi cũng có thể chạm vào tâm hồn
và khiến tôi rơi nước mắt. Nhưng mặt khác, bạn bè tôi nói: “Đừng nói ông
là thần kinh thép. Ông là thần kinh kim cương”. Vì biết quá nhiều, nên
tôi cảm thấy bình thản trước ái ố.
- Ái ố cuộc đời không còn khả năng làm tim anh đau?
- Con người có nhiều trạng thái tình
cảm. Làm sao không có những lúc lòng tôi nhói đau? Nhưng chỉ thoáng qua
thôi. Có những người đối xử với tôi chẳng ra gì, nhưng 1 năm sau lại nói
những lời tốt đẹp. Trong lúc họ đối xử không ra gì, tôi cho đó là sự
lãng quên.
Tôi đã chi quá nhiều tiền cho những cuộc tình, nên bây giờ sợ lắm!
- Anh vừa trả được khoản nợ 300
triệu USD (khoản nợ bằng tài sản của trùm khủng bố Bin Laden). “Âm” 300
triệu USD rõ là cái đáy cuộc đời anh. Nhưng có vẻ Indochina Airline lại
tiếp tục đưa anh đến cái đáy thứ hai. Một cuộc đời có hai cái đáy – có
nên xếp anh vào trường hợp đặc biệt?
- Tôi quan niệm mỗi ngày mình cố gắng
hết sức. Khi đã cố gắng hết sức thì phải biết chấp nhận kết quả. Nếu
tốt, sẽ là điều kiện thuận lợi để tiếp tục tương lai. Nếu xấu, phải chấp
nhận để cố gắng tiếp. Nhìn vào tiền bạc, người ta nói có lúc tôi nhiều
tiền, có lúc không có tiền, đồng nghĩa ở trên cao và rớt xuống đáy.
Nhưng chỉ là quan niệm. Còn tôi không bao giờ ở dưới đáy, cũng chẳng bao
giờ nói mình ở trên đầu người khác. Quan trọng là lúc nào tôi cũng là
Hà Dũng!
- Điều tôi thắc mắc là, đã có
những thương đau từ cái đáy đầu tiên. Với kinh nghiệm và với sự kiểm
soát cao độ, tại sao anh lại đẩy bản thân vào cái đáy tiếp theo – nơi
tuổi tác khó cho phép anh làm lại?
- Những gì của tôi, tôi không giữ riêng
cho mình. Tôi chỉ giữ cho mình vài thứ, trong đó không có tiền bạc, nhà
cửa, vật chất. Người khác có thể nghĩ tôi giỏi, kiếm được nhiều tiền,
hoặc tôi dở, làm mất tiền. Nhưng đối với tôi, cuộc sống này chỉ là cõi
tạm. Những thứ không phải của mình, tôi cho đi. Cho đi hết, tôi sẽ kiếm
lại được.
- Anh lại đề cập đến lòng tốt!
- Tôi không nói đến lòng tốt nữa, vì nó không thay đổi được. Điều tôi muốn giữ là cái tên của mình. Đừng làm hoen ố cái tên.
- Khi anh và Hồ Quỳnh Hương chính
thức đường ai nấy đi (cũng là khi anh đang “mây mưa” với các người đẹp
mới), Hồ Quỳnh Hương nói với tôi thế này: “Tôi đã bước vào cuộc đời Hà
Dũng khi anh ấy đang ở dưới đáy”, như vừa trách anh, vừa khẳng định bản
lĩnh của cô ấy. Anh cám ơn vì cuộc đời có Hồ Quỳnh Hương, hay tự tin sẽ
còn nhiều người đẹp dám bước vào cái đáy đời mình?
- Tôi tin vào duyên phận. Đã là duyên
thì không thể không gặp. Vấn đề là người ta ứng xử với nhau như thế nào
khi hết duyên. Hương là trường hợp đặc biệt. Tôi gặp khi Hương mới 17,
18 tuổi, xấu xí, và không ai biết. Sau đó tôi theo dõi Hương đi thi hát.
Cô ấy được giải nhất. Tôi đưa những bài hát có từ rất lâu cho Hương.
Khi nhận Hương không đi chơi, mà thích thú ngồi tập. Từ đó, tôi mới nảy
sinh ý định làm cho Hương có tên tuổi.
- Hồ Quỳnh Hương còn liên lạc với anh nữa không?
- Tôi và Hương vẫn liên lạc thường xuyên. Rảnh thì Hương đi uống cà phê với tôi. Cô ấy cũng chẳng nói gì nhiều.
- Liệu còn nhiều cô gái đi uống cà phê với anh, giống Hương?
- Tôi hay đùa, cứ mang vấn đề tiền bạc
ra nói, sẽ biết đối phương có phải là bạn mình không. Chuyện là, có hai
người chơi với nhau. Đến ngày nào đó ông A khó khăn, hỏi mượn tiền ông
B, sẽ biết ông B là bạn hay không. Chắc chắn ông B sẽ trốn luôn. Ông B
cũng có quyền nghĩ, lúc này mà mượn tiền của mình thì không phải bạn
mình. Tóm lại, người ta có thể hiểu câu chuyện theo nhiều nghĩa: Cứ mượn
tiền nó sẽ biết nó có phải bạn mình không? Hoặc cứ mượn tiền nó, sẽ
biết cả hai đều không phải bạn của nhau!
- Ý anh là lúc này đàn bà không nên đến với anh, và anh cũng không nên đến với đàn bà?
- (Cười lớn) Không phải tôi sợ. Nhưng
tôi không muốn nó xảy đến. Bây giờ ai cũng khó khăn, và sớm muộn gì
người ta cũng nói đến tiền bạc, nên đây là lúc không nên nói chuyện tiền
bạc với nhau. Tôi đâu giữ tiền cho bản thân. Có tiền, tôi tự hiểu mình
sẽ giúp ai. Chắc chắn đầu tiên phải là người thân yêu của tôi.
- Đại gia tiêu tiền như nước bắt đầu biết so đo tính toán?
- Tiền luôn phản ánh văn hóa con người.
Tôi biết nhiều người rất giàu, nhưng chưa bao giờ thấy họ trả tiền cà
phê cho bạn. Đi đánh tennis thì uống nước của người khác. Nên đối với
tôi, không phải vấn đề có tiền hay không có tiền, mà là có văn hóa hay
không có văn hóa. Tôi xin nhắc lại, đây là thời mà nói chuyện tiền bạc,
dù với mục đích nào chăng nữa, cũng không nên, nó sẽ dẫn đến sự thương
tổn.
- Tôi có thể hiểu, “tiền và những cô
gái” không còn là vấn đề “nóng” của Hà Dũng, và hai thứ đó đều có khả
năng “sát thương” tinh thần anh?
- Tôi đã chi quá nhiều tiền cho những
cuộc tình, nên bây giờ sợ lắm! Hơn nữa, tôi là người nếu có điều kiện,
sẽ sẵn lòng giúp đỡ, nên không cần phải đề nghị tôi giúp. Nếu ai hiểu
được điều đó, sẽ là bạn tôi.
- “Tôi đã chi quá nhiều tiền cho những cuộc tình, nên bây giờ sợ lắm” – anh sợ những cuộc tình mới lại tốn tiền?
- Không phải tôi sợ tốn tiền, mà sợ nó lại nhuộm màu tiền!
- Nhưng chính anh đã tạo nên tiền lệ đó, dẫn đến nhiều người nghĩ đến với Hà Dũng là phải có tiền?
- Thế mới đau!
- Anh có nghĩ người đàn ông bị phụ nữ khai thác tài chính đồng nghĩa với người đàn ông thất bại trong tình yêu?
- Chỉ là tôi sợ thôi, chứ đâu phải ai đến với tôi cũng vì tiền.
- Từng tiêu quá nhiều tiền cho những cuộc tình. Vậy khi anh không còn nhiều tiền, thì những cuộc tình còn nhiều không?
- Ăn thua là duyên phận. Tôi nghĩ tình yêu không đến, cũng có thể sẽ đến.
Đây không phải lúc đem đàn bà ra phân tích
- Lúc này, anh có nghĩ đàn bà là phù du?
- Thứ nhất, chỉ có vài thứ không phù du.
Điều đó có nghĩa những người đàn bà nằm trong phạm trù đó! Thứ hai, tôi
đang có quá nhiều thứ để đem ra phân tích, và đây không phải lúc đem
đàn bà ra phân tích!
- Nhắc đến sự nghiệp của đàn ông,
thì tình – tiền là những thứ song hành cùng nhau. Anh nói lúc này không
quan tâm đến đàn bà nữa, thì tôi có nên hiểu anh đã mất 5% gia vị cuộc
sống, khi không còn “liều thuốc tinh thần” ở bên?
- Khó nhỉ! Theo chị, có người phụ nữ nào có thể giúp tôi về mặt tinh thần?
- Anh tự tin đến mức không ai có thể giúp anh về mặt tinh thần?
- Tôi chưa gặp.
- Thế thì tôi lại kết luận anh thất bại!
- Vâng, tôi là người đàn ông thất bại!
- Không lẽ đi gần hết cuộc đời, có trong tay 9-10 bà vợ, mà vẫn chưa có người phụ nữ nào đủ giúp anh về mặt tinh thần?
- Tôi không coi đó là thất bại, vì họ vẫn có thể xuất hiện.
- Nhưng chỉ là giả thuyết, trong khi anh nói quá khứ là lịch sử, nó bất biến, nên có giá trị?
- Như vậy là giá trị rồi. Vẫn còn đó, những người phụ nữ đó, những đứa con đó.
- Nhưng họ không phải chỗ dựa tinh thần cho anh?
- Họ dựa vào tôi, chứ sao tôi dựa vào họ được, kể cả tinh thần.
- Nghe nói anh lại vừa có thêm vợ mới?
- Tôi không có vợ, mà chỉ có mẹ của các con tôi thôi.
- Những bà mẹ đó rất nhiều?
- Vâng.
- 9 bà mẹ và 10 đứa con, bây giờ danh sách đó có tiếp tục được bổ sung?
- Nhiêu đó đủ rồi. Đủ thành công rồi! Và
xin nhấn mạnh, đây là thời điểm tôi không dành sự quan tâm và cũng
không muốn nói quá nhiều về phụ nữ. Tôi muốn tập trung thời gian và tâm
sức cho những công việc khác, quan trọng hơn!
- Xin cảm ơn anh, và chúc anh luôn là người đàn ông thành công!
Bài: Dương Thúy
Theo VStyle
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét